Tin mới từng phút từ rất nhiều nguồn.
Vé tàu TẾT
2022
Đang mở bán https://www.vetau247.com

Rời khỏi tòa tôi về vứt sạch đồ của vợ cũ, nhìn 1 thứ trong tủ lạnh mà nghẹn ngào

Tâm sự 14/05/2022 - 12:28

Tôi không tìm được nhiều món đồ vì vợ cũ cũng dọn đi cả rồi. Cho hết tất cả vào một chiếc túi, tôi vứt ra xó nhà định bụng lúc nào xuống sân chung cư thì mang đi vứt rác

Tôi và vợ ly hôn sau 10 năm chung sống và 4 năm yêu nhau. Khi chia tay chúng tôi đã có hai đứa con. Nói về lý do ly hôn, thật sự tôi không thể nói được rõ ràng. Tôi không ngoại tình mà vợ cũng chẳng làm gì sai, chỉ có điều tôi thấy hôn nhân nhàm chán, nhạt nhẽo quá. Tôi nghĩ cuộc đời dài lắm, thế này cho đến hết đời thì làm sao mà chịu nổi. Tôi cần những thứ mới mẻ thú vị khiến cho cuộc sống của tôi đầy màu sắc hơn thế này.

Suy nghĩ mãi, tôi quyết định viết đơn ly hôn đưa cho vợ. Tôi thẳng thắn nói rõ suy nghĩ trong lòng mình, qua một đêm vợ tôi cũng đồng ý. Từng ấy thời gian bên nhau, chúng tôi xây dựng được một cơ ngơi kha khá. Tôi chia tài sản cho vợ thỏa đáng chứ không tham lam gì cả. Vợ muốn nuôi hai đứa con vì cô ấy bảo không nỡ chia tách tình cảm anh em. Nghĩ sau này mình còn có cuộc sống riêng nên tôi đồng ý.

Rời khỏi tòa tôi về vứt sạch đồ của vợ cũ, nhìn 1 thứ trong tủ lạnh mà nghẹn ngào - ảnh 1

Suy nghĩ mãi, tôi quyết định viết đơn ly hôn đưa cho vợ. (Ảnh minh họa)

Tôi và vợ thuận tình ly hôn, không có tranh chấp gì nên thủ tục nhanh chóng được giải quyết. Cô ấy chuyển ra ngoài còn tôi ở lại căn nhà cũ. Sau khi rời khỏi tòa án với phán quyết ly hôn chính thức trên tay, trở về nhà tôi dọn dẹp tất cả những dấu tích còn lại của vợ cũ bỏ đi. Tôi muốn xây dựng một cuộc sống mới hoàn toàn, không còn bóng dáng cô ấy, một cuộc sống vui vẻ hào hứng sẽ cho tôi nhiều niềm vui bất ngờ hơn.

Tôi không tìm được nhiều món đồ vì vợ cũ cũng dọn đi cả rồi. Cho hết tất cả vào một chiếc túi, tôi vứt ra xó nhà định bụng lúc nào xuống sân chung cư thì mang đi vứt rác. Tôi vào bếp mở tủ lạnh tìm chai nước lọc uống thì đột ngột thấy 1 chiếc cặp lồng cơm cũ kĩ. Bên ngoài chiếc cặp lồng có dán một tờ giấy ghi vài chữ: “Món quà cuối cùng gửi tặng anh”.

Tôi thẫn thờ nhìn chiếc cặp lồng cơm ấy. Chiếc cặp lồng bằng nhôm đã cũ kỹ lắm rồi, được sản xuất từ cách đây cả hai chục năm. Không biết bao lâu rồi tôi không nhìn thấy nó, đến mức quên mất rằng nó từng tồn tại trên đời. Hóa ra vợ cũ vẫn giữ.

Bốn năm yêu tôi, sáng nào tôi cũng tạt qua đón cô ấy đi làm. Còn vợ thì luôn xách theo hai chiếc cặp lồng cơm mà cô ấy dậy từ sớm để chuẩn bị. Đó là bữa trưa của hai đứa chúng tôi. Lúc đó chẳng có tiền, ăn cơm cô ấy nấu vừa tiết kiệm, ngon miệng lại được no, thậm chí vợ còn chẳng lấy tiền cơm của tôi.

Nói không ngoa thì những bữa cơm ấy đã giúp tôi phấn đấu nỗ lực và vượt qua mọi khó khăn trong những ngày đầu xây dựng sự nghiệp. Sau này mười năm chung sống, vợ luôn hết lòng vì tôi, ủng hộ sự nghiệp của chồng. Cô ấy vừa quán xuyến gia đình, chăm nuôi các con nhưng vẫn đi làm độc lập kinh tế. Cô ấy đã cùng tôi đi qua những tháng ngày gian khó vất vả nhất khi cô ấy còn đương độ tuổi thanh xuân trẻ trung.

Đáng lẽ cô ấy có thể tận dụng tuổi trẻ để tìm cho mình một bến đỗ vững chắc an nhàn sung sướng nhưng lại lựa chọn chung vai sát cánh với tôi. Thế mà tôi lại muốn ly hôn!

Video đang HOT

Rời khỏi tòa tôi về vứt sạch đồ của vợ cũ, nhìn 1 thứ trong tủ lạnh mà nghẹn ngào - ảnh 2

Cuộc đời nói dài thì dài nhưng nói ngắn thì cũng thật ngắn, tôi sẽ có bao nhiêu lần 15 năm như vậy? (Ảnh minh họa)

Tôi mở chiếc cặp lồng cơm ra, trong đó có một suất ăn trưa vợ đã nấu sẵn, như khi xưa cô ấy vẫn nấu cho bạn trai. Cô ấy gửi cho tôi suất cơm này có lẽ là muốn nhắc tôi về những gì đã qua, hay là gửi món quà cuối cùng để đoạn tuyệt hoàn toàn với quá khứ? Tôi chậm rãi ăn hết suất cơm, bao kỷ niệm xưa cũ cứ thế ùa về, nghẹn ngào muốn khóc.

Cả đêm đó tôi không ngủ được. Buổi sáng hôm sau tôi gọi điện cho vợ là muốn gặp cô ấy.

- Muộn rồi anh ạ. Từ khi anh mở lời nói ra đề nghị ly hôn thì tình yêu tình nghĩa trong tôi dành cho anh cũng hết. Khi còn bên nhau, tôi sẽ luôn hết mình vì người tôi yêu, có thể hi sinh, có thể không tính toán. Nhưng một khi đối phương tệ bạc thì tôi cũng sẽ vứt bỏ tất cả và quay lưng không do dự.

Cuộc đời nói dài thì dài nhưng nói ngắn thì cũng thật ngắn, tôi sẽ có bao nhiêu lần 15 năm như vậy? Hay sẽ chẳng bao giờ tìm được một người phụ nữ có thể đối xử với mình như thế nữa? Lúc này mất đi rồi tôi mới thấy hối hận, mới nhận ra mình đã bỏ lỡ điều đáng quý thế nào. Nhưng đối với người phụ nữ yêu được mà cũng buông được như cô ấy, tôi phải làm sao mới có thể khiến vợ cũ tha thứ?

Ra mắt nhà anh cũ nát tôi vội chia tay, rồi nhìn thứ trong nhà kho mà tiếc xanh mặt

Tuấn là anh chàng đẹp trai, tâm lý ga lăng khiến tôi rất thích. Yêu nhau 8 tháng, ở bên anh lúc nào tôi cũng được vui vẻ. Ngặt cái Tuấn không có điều kiện kinh tế tốt.

Khi đó đang yêu đương say đắm, trong mắt chỉ có màu hồng, tôi chưa nghĩ nhiều tới vấn đề kinh tế. Nhưng càng suy nghĩ đến chuyện kết hôn, lại nghe kinh nghiệm và lời khuyên của những người đi trước, tôi cũng nhận ra tiền bạc là vấn đề rất quan trọng trong hôn nhân. Chồng đẹp trai chiều chuộng chẳng có ý nghĩa gì nếu như anh không thể mang lại cho tôi một đời sống vật chất dư dả.

Tuần trước Tuấn dẫn tôi về ra mắt. Về nhà anh cho biết nhà thế thôi chứ lúc đó quyết định kết hôn trong lòng tôi đã có phần lung lay rồi. Đến nơi nhìn thấy căn nhà phủ đầy rêu phong của nhà Tuấn mà tôi thấy chán chường cực độ.

Rời khỏi tòa tôi về vứt sạch đồ của vợ cũ, nhìn 1 thứ trong tủ lạnh mà nghẹn ngào - ảnh 3

Yêu nhau 8 tháng, ở bên anh lúc nào tôi cũng được vui vẻ. (Ảnh minh họa)

Tôi không biết niên đại của căn nhà này từ bao giờ, có lẽ phải có tuổi thọ đến cả trăm năm. Tất cả bao phủ một màu cũ kĩ, bụi bặm. Nhiều chỗ đã bị mối mọt muốn hư hỏng hết cả rồi. Chỉ sợ một trận bão lớn là cuốn phăng ngay căn nhà ấy đi. Thậm chí nhà Tuấn còn không có tủ lạnh và điều hòa, máy giặt lại càng không.

Ăn xong bữa cơm đơn sơ giản dị nhà Tuấn, tôi cũng chán chường chẳng muốn thể hiện nữa, để mặc mẹ anh rửa bát. Tôi kéo Tuấn vào phòng riêng, nói thẳng suy nghĩ trong lòng mình vì lúc đó tôi đã hạ quyết tâm rồi:

- Em xin lỗi, anh rất tốt nhưng có lẽ chúng ta không hợp nhau. Anh bây giờ đã 29 tuổi, chẳng còn trẻ nữa mà công danh sự nghiệp không có gì trong tay, cưới nhau về anh lấy gì lo cho gia đình? Em yêu anh nhưng tình yêu và hôn nhân khác nhau một trời một vực. Hôm nay về thăm nhà anh, em đã quyết định dứt khoát.

- Dù anh không kiếm ra nhiều tiền nhưng vẫn có công việc, đủ sống bình yên là được rồi em.

- Anh nghĩ mọi thứ đơn giản quá.

- Em đã suy nghĩ chắc chắn chưa? Em thật sự muốn chia tay anh à? Chỉ vì anh nghèo đúng không?

- Vâng, thật sự là như vậy, đến giờ phút này thì em cũng không muốn giấu giếm anh làm gì. Anh rất tốt nhưng không thể làm chỗ dựa vững chắc cho em được.

Tôi vừa dứt lời thì Tuấn đứng dậy lấy một chùm chìa khóa rồi bảo có thứ muốn cho tôi xem. Anh dẫn tôi đến căn phòng ở một góc khuất, nhìn cánh cửa cũ kỹ và bụi bặm có lẽ đây là nhà kho, có khi cả năm gia đình anh mới vào vài lần.

Tuấn mở cửa, chỉ vào bên trong rồi thốt lời khiến tôi trợn trừng kinh hãi:

- Thực ra nhà anh thiếu gì tiền đâu, mang bán một món đi cũng có tiền tỷ rồi. Nhưng bố mẹ anh thích sống như vậy, không quan trọng vật chất. Anh cũng thừa hưởng tư tưởng và quan điểm sống của ông bà, vật chất chỉ là phù phiếm, tình cảm và hạnh phúc mới là quan trọng nhất.

Trong căn phòng như nhà kho ấy lại chứa những món đồ cổ như bát đĩa, ấm chén, bình lọ, lư hương... cổ xưa. Theo lời Tuấn thì ông nội anh có sở thích sưu tập đồ cổ. Ông không cần nhà cao cửa rộng, chỉ ngắm gia tài đồ cổ của mình đã đủ vui sướng rồi. Sau đó để lại cho bố Tuấn rồi truyền lại cho đến anh.

Rời khỏi tòa tôi về vứt sạch đồ của vợ cũ, nhìn 1 thứ trong tủ lạnh mà nghẹn ngào - ảnh 4

Sau đó tôi có xin lỗi, dịu dàng lấy lòng Tuấn thế nào anh cũng nhất quyết không tha thứ. (Ảnh minh họa)

Với gia tài này, chúng tôi có thể mua nhà tậu xe và sống dư dả đến hết đời. Có số tiền này lại được anh chồng đẹp trai tâm lý và yêu chiều mình, thực sự đời tôi đúng là sướng hơn tiên. Tôi hờn trách anh:

- Vậy nhưng tại sao đến bây giờ anh mới nói cho em biết?

- Anh cứ nghĩ em là cô gái không quan trọng vật chất, có cùng lối sống và quan điểm giống như mình, không ngờ chúng ta lại khác nhau quá.

- Em xin lỗi hãy tha thứ cho em...

- Muộn rồi em ạ!

Tuấn buông một câu chắc nịch, rồi sau đó tôi có xin lỗi, dịu dàng lấy lòng Tuấn thế nào anh cũng nhất quyết không tha thứ. Tôi đau đớn và tiếc nuối đến cùng cực. Làm sao để Tuấn bỏ qua cho tôi bây giờ?

Mưa to ngủ nhà bạn gái, nửa đêm tôi chết điếng khi bố chị hàng xóm gõ cửa thì thầm Đến khi nhìn thấy một bác trai trung tuổi đứng ngoài cửa, tôi giật mình không rõ người đó tìm bạn gái mình có việc gì. Chưa kịp lên tiếng thì bác ấy nắm tay kéo tôi ra một góc khuất rồi bảo: "Tôi tìm cậu chứ không...

Chia sẻ